Skip to content

White Pizza

September 10, 2011

Chương 1

Chủ nhật. Đó là một ngày vô cùng hoàn hảo để đi nghỉ ngơi, tìm một cánh đồng cỏ  để cùng người yêu thưởng thức món sandwich cá ngừ hay là nhâm nhi một lon Cook rồi ngắm mây. Thật là hoàn hảo. Nhưng có lẽ không phải ai cũng được vậy. Nhất là những người làm ở công ty thu âm Chorus. Và hiển nhiên là trợ lí thu âm không được vắng mặt. Vậy mà Brooke Jensen, trợ lí thu âm kiêm người chỉnh giọng cho hơn 197 ca khúc đang nằm ở nhà, cuộn tròn trong chăn trước khi cái điện thoại réo ầm lên:

_Vâng, vâng ai đó?

_Jensen!- Người đàn ông hét to- Cô có biết là mấy giờ chưa hả? Còn không mau lên? Nếu mất hợp đồng này với Montieth tôi sẽ sa thải cô ngay. Nghe chưa Jensen?

_Tôi tới ngay. Chết rồi.

Brooke lập tức nhảy ra khỏi giường, đánh răng rồi chồng ngay cái áo ren xanh rêu và quần jeans mà bạn cô, Katherine tặng cô nhân ngày sinh nhật. Cô vụt chạy, không quên xách theo cái túi xách của mình. Cô chạy vèo qua công viên Dumenson, vòng lại đường Croces, rồi cố gắng chen chúc với đám người trong quán Kouchi, la lên:

_Xavier làm ơn cho tôi một cà phê Moca và hai cái bánh nho nướng đi. Lẹ lên tôi còn có hai phút thôi.

_Có sẵn rồi nè. Sao bồ không để ổng sa thải bồ cho rồi, bồ ghét Klark thấy mồ.

_Gã đuổi mình rồi mình khỏi chạm tới ước mở công ty thu âm à? Đừng xúi bậy, Mình đi đây

Nói xong Brooke chạy vụt tới công ty, lao ngay vào phòng thu âm cho Montieth. Sao khoảng hai mươi phút, cô mới được lấy lại bình tĩnh và thưởng thức bữa sáng. Brooke làm ở đây đã ba năm. Ước mơ của cô là mở công ty thu âm cho riêng mình. Nhưng để đủ tiền và cũng như kinh nghiệm, cô phải làm cho Chorus, một công ty thu âm lớn nhất New York, với giám đốc là Bill Klark, người mà ai cũng sợ và ghét. Đặc biệt ông ta ghét Brooke, vì trong một lần hợp đồng của Venilet lại bị thế bằng Jump, do Jump đăng kí trước mà Venilet là do em gái ông ta làm nhóm trưởng nên đặt trước, nhưng với Brooke đều có trước sau. Cô trả lời thẳng:

_Muốn làm sếp thì phải để cho người khác phục.

Từ đó ông ta ghét Brooke, nhưng điều đó lại làm cô thêm chứng tỏ mình trong công việc do đó ông ta không thể sa thải cô. Và Brooke cùng với các bạn đồng nghiệp lấy làm hãnh diện về điều đó. Với vài người, Brooke là một cô gái người Na Uy với mái tóc màu đen  ánh tím kì lạ, giọng hát tuyệt vời nhưng giọng nói thì cứ ngồ ngộ, nghe khàn khàn nhưng rất có phong cách và cách ăn mặc mỗi ngày mỗi khác. Với Brooke, tình yêu không hiện hữu trong cô. Cha mẹ cô chia tay nhau khi cô 3 tuổi, cô ở với mẹ, nhưng đến năm 15 cô lại bỏ nhà do cách đối xử bất công với cô so với chị cô, Belle, do cô giống cha, nên ghét bỏ cô. Tên lót của Brooke được đổi vào năm cô ba tuổi, khi ba mẹ cô chia tay, lúc đầu là Brooke Jil, nhưng sau trước khi cha cô đi, ông yêu cô nhưng không giữ được cô do ông không đủ điều kiện tài chính, nên ông đặt cô lại là Brooke Hope, với hy vọng cô sẽ sống tốt, thay cho tên của mẹ cô là Jil. Brooke không thể gặp lại cha nữa, vì ông đã mất lúc cô 17, sau khi cô bỏ nhà 2 năm, ông khi đó đang ở Bungary và cô không tìm được ông. Đó là ngày mà cô đã khóc, và từ đó cô đam mê âm nhạc , vì cha cô là nhạc sĩ. Cô luôn muốn mở công ty thu âm để cha cô tự hào về cô. Cô luôn cố gắng làm mọi cách để có được ước mơ ấy. Do đó Brooke chỉ muốn tập trung vào ước mơ và không nghĩ về ai khác hay gì đó. Cô đã sáng tác một bài hát “Hope you still hear”, dành tặng cho cha cô, nhờ nó cô được nhiều người biết tới và được tuyển vào Chorus. Cuộc đời Brooke chưa bao giờ khóc, trừ lúc cha cô mất. Khi đó cô như mất tất cả, không còn gì. Cô tưởng chừng đã gục ngã, nhưng cô vẫn đứng lên, vẫn tiếp tục sống. Brooke có một câu châm ngôn, có lẽ là bất hửu “Sống tiếp dù bạn có đau khổ, để bạn có thể thấy cuộc đời vẫn chào đón bạn dù bạn mất tất cả.” Brooke đã sống nhờ vào suy nghĩ và châm ngôn đó của mình. Và cô đã đúng. Cô đã gặp được rất nhiều người bạn tốt như Xavier, Katherine, Travis, Coleen, Darren và nhiều người nữa đã chào đón Brooke ở cuộc đời này.  Cô luôn yêu thương họ, như chính bản thân mình. Và khi ai đó làm hại họ, cô sẵn sàng liều mình để cứu họ. Đó là lí do họ yêu cô. Và tới giờ, cô vẫn không gặp lại mẹ mình. Cô cắt đứt mọi liên lạc, để khỏi phải bị làm phiền. Brooke chưa bao giờ nghĩ lại về họ, không bao giờ cô quay lại. Cô có thể  tha thứ cho người làm lỗi, nhưng không bao giờ với người nào dám đụng tới cha cô, kể cả gia đình của cô. Cuộc đời đã không bất công với Brooke, khi cô mất mọi thứ, chỉ cần mở lòng ra cô đã bù đắp tất cả, còn đầy cả trái tim cô. Và sẽ có bao nhiêu bất ngờ nữa sẽ xảy đến với Brooke.

Một ngày khác trôi qua… Ngày mai lại đến

Advertisements

From → Uncategorized

Leave a Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: